Mối quan hệ thuở
ban đầu với cha mẹ ảnh hưởng đến tuổi thọ và hạnh phúc của chúng ta.
Nếu nhân
cách của con do cha mẹ mà thành, thì rất
hợp lý để đặt câu hỏi: Tại sao đó là sự thật?
Đây không phải là một câu hỏi đơn giản. Nhưng nghiên cứu Sự
Trưởng thành của Con người (Adult Development) của Đại học Harvard đã khiến tôi liên kết giữa môi trường thời thơ ấu với cuộc sống
khi về già. Dự án, thường
được gọi là Harvard Grant Study, là nghiên cứu lâu
nhất được thực hiện suốt chiều dài phát
triển của con người. Bắt đầu
vào năm 1938, dự án đã ghi
lại sự phát triển cả về thể chất lẫn tinh thần của hơn 200 nam thanh niên, bắt đầu từ những ngày còn trong trường
Đại học Harvard.
Để nghiên cứu, người ta đã đánh giá riêng biệt tuổi thơ của 268 sinh viên năm thứ
hai Đại học Harvard và
456 thanh
niên có cuộc sống thiếu thốn tại
những khu ngoại ô. Ít nhất hai
người đánh giá độc lập, không biết gì về nhân dạng của những người này, đã nhận xét các câu trả lời theo chủ đề cho các câu hỏi về tuổi thơ của họ. Trong tất
cả các trường hợp cha mẹ cũng
được phỏng vấn. Người đánh giá đã được giữ để không biết gì về số phận của những người đàn ông này
sau giai đoạn vị thành niên. Độ tin cậy của người
đánh giá rất tốt.
Mục đích là sử dụng những đánh giá này để trả lời cho những câu hỏi sau:
- Không khí gia đình có ấm cúng và yên ổn không?
- Mối quan hệ của cậu bé với mẹ của mình (và, cha mình, được hỏi riêng) có ấm áp không, có cổ vũ, có lợi cho việc tự quản không và có hỗ trợ cho sự sáng tạo và lòng tự trọng không?
- Người đánh giá có muốn lớn lên trong môi trường gia đình như vậy không?
- Cậu bé có gần gũi với ít nhất một người anh chị em nào của mình không?
Những người nghiên cứu phát hiện ra rằng của
cải và địa
vị, trong
một mức độ có tương quan với
hạnh
phúc khi về già, đã không được
quyết định bởi đặc quyền
xã
hội khi còn trẻ, mà thay vào
đó là
những trải nghiệm ấm áp và thân mật thời thơ ấu.
Những
mong đợi ngược với dự đoán
Còn có những ngạc
nhiên khác nữa. Ví dụ, trong số
những nam
sinh viên, sự
đạt được cấp bậc quân sự cao
trong Thế chiến II tương quan cao với thời thơ ấu ấm áp
hơn là với tầng lớp
xã hội, thành
tích thể thao hay trí
thông minh. Đối với 456
nam thanh niên sinh sống ở ngoại ô thành phố, không ai có cha mẹ giàu có, thì
một tuổi thơ êm đềm và tình bạn là những điều
báo trước rất tốt cho một mức thu nhập cao.
Điều quan trọng
không kém nữa, những sai
lầm tuổi thơ ít có tính dự báo cho mức thu nhập và tầng lớp xã hội trong tương lai hơn
là một tuổi thơ đủ đầy. Các nhân viên nghiên cứu lúc đầu ghi nhận rằng việc dạy
con tự biết đi vệ sinh một cách nghiêm khắc hay một cách dễ dãi đều không gây ra bất kỳ tác động đáng kể đến cá tính của trẻ trong tương lai.
Thêm một giả định sai nữa, dựa trên "bằng chứng"
hồi tưởng trong quá khứ, cho rằng chứng nghiện rượu "được gây ra” bởi một tuổi thơ không hạnh phúc. Dữ liệu từ mẫu
thanh niên sống ở ngoại ô thành phố cho thấy chứng nghiện rượu được gây ra phần lớn là do yếu tố di truyền hơn là do môi trường.
Một phụ huynh nghiện rượu hiện ra trong tuổi thơ của nhiều người nghiện rượu, dẫn đến một
sự trưởng thành đầy đau khổ và chứng nghiện rượu trong tương lai. Tuy nhiên, nếu tuổi thơ đau khổ nhưng cha mẹ
không nghiện rượu thì không dẫn đến chứng nghiện rượu.
Những nam sinh viên ở cuối và ở 5 mức đầu của mức
độ đo lường sự ấp áp thời thơ ấu được lần lượt tạm gọi là "Người không yêu thương" và "Người yêu
thương”. Khi 50 tuổi, một
nửa số
người yêu thương, nhưng
chỉ 1
phần 8 số người không yêu thương, có những thay đổi lớn khi lớn lên. Khi những người đàn ông đến tuổi 70, chỉ 1 phần 7 số người yêu thương,
nhưng một nửa số
người không yêu thương, đã có lần được chẩn đoán bị bệnh tâm thần, bao gồm chứng trầm cảm, nghiện rượu, nghiện
ma túy hoặc cần các chăm sóc
tâm thần mở rộng hoặc
nằm viện.
Những người không
yêu thương hay lo lắng bất thường gấp năm lần so với những người yêu
thương. Họ phải
uống nhiều thuốc các loại theo toa hơn và có
khả năng cần chăm sóc y tế
cho những
bệnh lý thông thường cao gấp 2 lần. Tuổi thơ ấm áp thường được tiếp nối bởi một trong
các chứng nghiện thuốc lá nặng, lạm dụng rượu hoặc sử dụng thuốc an thần thường xuyên, nhưng tuổi thơ trống
vắng lạnh lẽo thường liên
quan tới cả ba
chứng này
Thời
thơ ấu không hạnh phúc và tuổi già cô đơn
Khía cạnh tàn nhẫn nhất của một thời thơ ấu lạnh lẽo là sự tương quan với tình trạng không
bạn bè lúc cuối đời. Những người yêu
thương có nhiều bạn gấp 5 lần và nhiều hỗ trợ khác khi 70 tuổi so với những người
không yêu thương, là những người thường không tin vào người khác hay cảm xúc của họ và
về cơ bản
sẽ sống không bạn bè trong suốt
cuộc sống của họ.
Những người không
yêu thương có nhiều khả năng bi quan và nghi ngờ bản thân hơn. Có lẽ đây là lý do tại sao nhiều người trong số họ đã
không thể yêu, ngay cả khi tình yêu đó được trao tặng
cho họ, hoặc họ
sợ hãi việc yêu. Tuy nhiên - đây mới là điều quan trọng - đã có rất nhiều người không yêu
thương, và có hôn nhân hạnh phúc, đã thích ứng thành công với cuộc sống lúc 70 hay 80 tuổi.
Nghiên cứu cho thấy một số khía cạnh của tuổi trưởng thành trong đó một mối
quan hệ tốt với cha mẹ, chứ không phải những thứ khác, có ảnh hưởng rất quan trọng. Khi tôi lần đầu tiên bắt đầu phân tích những ảnh hưởng của
thời thơ ấu lên người trưởng thành, thì có vẻ như môi trường thời thơ ấu quan trọng hơn tình
mẫu tử. Nhưng khi
nhiều thập kỷ trôi qua và các đối tượng đã về già, nhận định này đã cho thấy là tôi đã
lầm.
Một mối quan hệ tốt
đẹp với người mẹ lúc tuổi thơ liên quan với: hiệu quả làm việc, thu nhập cao tối đa, tiếp tục làm việc cho đến 70 và khả năng bị
bệnh tâm thần lúc 80. Tình
mẫu tử nghèo nàn liên quan đáng kể tới chứng mất trí nhớ. Tuy nhiên, không có
kết quả nào trong số này có liên quan
đến chất lượng của tình
phụ tử.
Mối quan hệ cha
con ấp ám đã không làm tăng
khả năng vận động của người nam. Ví dụ, một người có tình cha con ấm
áp thích đi nghỉ hơn so với những người khác, dùng
tính hài hước như một cơ chế đối phó và đạt được sự điều chỉnh và thỏa mãn với
cuộc sống sau khi về hưu tốt hơn đáng kể. Những người nam có tình phụ
tử tốt cũng ít lo âu hơn – ví dụ, họ có mạch đập thấp hơn đáng kể - và ít triệu chứng thể chất và tinh thần
khi
bị căng thẳng ở giai đoạn tuổi trưởng thành.
Người nam có tình phụ tử nghèo nàn có nhiều khả năng tự gọi mình là người
bi quan yếm thế, khó
cho người khác gần gũi với mình và ít hài lòng với cuộc sống lúc 75 tuổi. Không có các biến nào trong số này
liên quan tới tình mẫu tử. Và, hơi
khác thường, đó
là những người đàn ông có
tình phụ tử nghèo nàn, không phải tình mẫu tử nghèo nàn, lại là những người có nhiều khả năng
có cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc. Tất cả 5 người đàn ông cho biết hôn nhân không tình dục sẽ phù hợp với họ, đều có mối quan hệ cha con
nghèo nàn, nhưng sự
đầy đủ hoặc thiếu thốn tình mẹ con
của họ lại được phân phối
đồng đều.
Cuối cùng, làm thế nào những nam thanh niên có
tuổi thơ đầy tình thương hoặc lạnh lẽo có thể
làm nhiều việc thành công trong tương lai với chính tuổi thơ đó.
26 đặc điểm tính cách được đánh giá khi những nam sinh viên bước
vào tuổi 21, những đặc
điểm được gọi là "Thực tế, có tính tổ chức" đã cho dự đoán tốt nhất về những thay đổi tốt từ lứa tuổi 30 đến 50. Tương tự, Nghiên cứu Terman
về sự phát triển của người ở tuổi 90, bao gồm cả phụ nữ, cũng cho thấy rằng sự khôn ngoan, mưu định trước, sức
mạnh ý chí và sự kiên trì trong giai đoạn trung học là những dự đoán tốt nhất về sự thành công nghề nghiệp ở tuổi 50.
No comments:
Post a Comment